Chủ Nhật, 25 tháng 5, 2014

Làm báo Văn Nghệ thật không đơn giản



    Nhà thơ Bùi Kim Anh

    …Trong tình hình đó, ngày 23/11/1979, Hội nghị Đảng Đoàn Hội Nhà văn đã họp và ra Nghị quyết phê bình báo Văn Nghệ đăng bài báo trên, và nhà thơ Giang Nam là người phải nhận trách nhiệm trực tiếp về sự việc này...


     Ngay sau đó, nhà thơ Chế Lan Viên ở Sài Gòn đã gửi tới một bài viết với nội dung không đồng tình với cách xử lý trên mà ông cho là “phi chính trị”, kèm theo một lá thư yêu cầu tòa soạn đăng nguyên văn bài viết của ông, không được chữa, nếu không đăng hoặc cản trở, ông sẽ cho đăng bài ở Sài Gòn. Nếu như vậy thì sự việc to rồi... Nhà thơ Giang Nam kể: “tôi phải chạy lên anh Độ”. Ông Trần Độ đã bày cho Giang Nam một cách bình thường hóa rất hay trong tình hình đó: Bài của anh Chế Lan Viên đăng lên và báo mở một diễn đàn trao đổi tự do. Thế là một cuộc tranh luận khá rôm rả đã diễn ra trên văn đàn.

    (Trích Nhớ Nhà văn Trần Độ, Nxb Văn học, 2013) 

3 nhận xét:

  1. Hay thật. Văn nghệ mà gò bó thì không còn là văn nghệ.

    Trả lờiXóa
  2. Làm văn nghệ như thế khổ thật, nói không được nói, viết không được viết những gì mình cảm nhận được, thế thì còn gọi gì là văn hóa, văn nghệ nữa.

    Trả lờiXóa
  3. Văn nghệ gò bó kiểu như vậy thì thành Văn "gừng" rồi. Cay lắm.

    Trả lờiXóa