Thứ Sáu, 30 tháng 7, 2021

Những ngày cuối đời của Bố

                Đầu năm 2002, sức khỏe bố tôi đã trở suy yếu. Ông vốn mang bệnh tiểu đường nặng, kéo dài và đã một lần trải qua đợt chữa trị chứng hoại tử lòng bàn chân trái năm 1994. Bệnh tiểu đường của ông đã biến chứng nặng vào cơ quan bài tiết nước tiểu. Khi đó, ông lại bị ngã và gãy cổ xương đùi. Cái ngã nhẹ thôi, chỉ là buổi sáng, ông ngồi dậy và đưa chân xuống giường tìm đôi dép. Không biết loay hoay thế nào mà ông ngồi bệt ngay xuống nền nhà. Và mặc dù cái giường rất thấp nhưng do xương người già đã xốp nên sau đó ông không đứng dậy được. Đưa vào bệnh viện, các giáo sư bác sĩ, cả giáo sư Dân – chuyên gia đầu ngành về xương - đến hội chẩn và quyết định để như vậy và khuyên để Bố tôi “sống chung với cái chân gãy”. Có thể do bệnh tiểu đường nặng nên các vết thương hở khó lành mà muốn thay khớp đùi thì phải mổ. 

Chủ Nhật, 25 tháng 7, 2021

Đẹp thay “cộng sản”


Cứ mỗi lần có sự kiện gì trong sinh hoạt của Đảng là tôi không thể không nhớ lại một kỷ niệm nhỏ của tuổi thơ. Hình như đó là một cái mốc để mỗi bước đi lên, tôi lại quay trở lại nhìn nó để mà ước lượng được cái khoảng cách của sự phát triển; sự phát triển của bản thân nhận thức và tâm hồn mình, sự phát triển của cuộc sống xã hội.



Thứ Hai, 5 tháng 7, 2021

Đổi mới và văn nghệ, văn nghệ và đổi mới


        Khi nêu vấn đề này, trước hết có câu hỏi cần trả lời: đó là trong khi cần đổi mới toàn diện trên tất cả mọi lĩnh vực, vậy văn nghệ có cần phải đổi mới không? và văn nghệ đổi mới thế nào? Chắc chắn không có ai nói rằng văn nghệ không cần đổi mới. Có điều văn nghệ cần đổi mới thì văn nghệ trước đây có những gì yếu kém và sai trái, có những gì lạc hậu lỗi thời? Chỉ có vạch rõ được những điều đó, ta mới có thể có sự đổi mới.