Thứ Tư, 18 tháng 9, 2013

Nguyên Tổng Bí thư Đảng CSVN Lê Khả Phiêu với Chuyện Tướng Độ (*)



Nhà văn Võ Bá Cường
(Trích Thời tôi sống, Nxb Hội Nhà văn, 2012)



Cuộc “kiếm tìm” mọi cách của tôi để cuốn sách được ra mắt. Quả thật khó! Hôm tôi xếp lịch đi Hà Nội để gặp nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu, biết vào cuộc là phải “ăn đợi nằm chờ”, vợ tôi làu bàu: “Lại đi thực tế chứ gì? Vẽ chuyện. Viết mãi chẳng nên cơm cháo gì”. Bà ấy “diễu” vậy nhưng vẫn thương chồng, vạch vành váy đưa cho chồng mấy đồng đi tàu xe. Tôi vẫn phải cầm lấy vì ra đường biết đâu gặp những chuyện khốn cùng. Mà nỗi bất hạnh đời này đâu ít? Nó luôn rình rập mình, chẳng may mình quệt vào nó lúc không có đồng xu dính túi. Thực bỏ mẹ.

Người đón tôi là anh Nguyễn Giáp Dần, thư ký nguyên Tổng Bí thư tại ngôi nhà 65 Phan Đình Phùng.

Cuộc đến thăm có hẹn trước, từ văn phòng Đại tướng do Đại tá Vũ Huyên mở cửa, tôi thấy lòng mình nhẹ đi nhiều. Tâm trạng đó đã đưa tôi về 65 Phan Đình Phùng với tinh thần “vô úy”.

Sau khi nghe tôi trình bày ý đồ và nội dung cuốn sách, tôi nhớ không sai vào buổi sáng 27/7/2006, nguyên Tổng Bí thư nói ngay: “Cuối năm 1998, nghe tin anh Trần Độ mệt. Hồi ấy, chân anh đã đau lắm, đi lại khó khăn, tôi đến nhà riêng để thăm anh với danh nghĩa là cấp dưới đến thăm thủ trưởng cũ của mình. Anh em gặp nhau nói chuyện những kỷ niệm về đời lính rất vui. Tôi chúc anh cố gắng chữa cho khỏi bệnh. Năm đó, cũng đã có nhiều chuyện ở anh. Lúc ra về tôi có dặn Tướng Độ: “Nếu anh có ý kiến gì cứ viết đàng hoàng, gửi văn phòng hoặc trực tiếp đến gặp tôi, sẽ cùng nhau trao đổi”. Khi bắt tay tạm biệt tôi còn dặn thêm: “Cả cuộc đời hoạt động vào sinh ra tử cho cách mạng cố gắng giữ gìn”. Anh Độ nghe tôi nói vui lắm. Trời cuối năm se lạnh, thoảng có hạt mưa bay. Khi ra gần cửa anh Độ nêu ý kiến muốn gặp riêng tôi để đề đạt một số ý kiến góp ý với Đảng và Nhà nước về vấn đề “đổi mới” dân chủ của đất nước...

Tết qua nhanh. Đầu năm 1999, tôi vẫn nhớ yêu cầu của anh Trần Độ và y hẹn, tôi nhắc anh em Văn phòng Trung ương Đảng cho xe đến nhà đón anh Độ đến số 4 Nguyễn Cảnh Chân. Khi anh tới nơi có người ra tận xe dìu vào phòng khách. Buổi tiếp kiến Tướng Trần Độ lần này có cả anh Trần Đình Hoan lúc đó là Ủy viên Trung ương Đảng, Chánh Văn phòng cùng dự. Anh Độ phát biểu rất cởi mở với thái độ đàng hoàng, con người anh xưa nay là vậy. Người đàng hoàng thì làm việc gì cũng đàng hoàng.

Anh trình bày một số ý kiến một cách nhiệt huyết với tôi, thời gian khá dài. Sau anh gửi lại một số tài liệu nói về “Đất nước cần thực hiện đổi mới dân chủ”. Xong việc, tôi lại tiễn người thủ trưởng cũ của mình lại nhà”.

Nguyên Tổng Bí thư xoay xoay ngọn bút trong tay, ông nói thêm: “Như nhà văn đã biết trước đó tôi đã nói với báo Tuổi Trẻ: “Những ý kiến khác nhau là bình thường, kể cả những ý kiến khác với Tổng Bí thư cũng không được nóng gáy”. Cho nên hôm ấy dù anh Trần Độ có ý kiến khác thường với cương vị Tổng Bí thư, tôi vẫn bình tĩnh lắng nghe, tiếp thu lấy những ý tưởng mới tốt đẹp trong anh để phục vụ cho nhân dân, đất nước”...

Tôi xin phép chia tay nguyên Tổng Bí thư. Ông tiễn tôi ra tận cửa. Trời vẫn mưa. Tôi đứng mãi dưới những vòm cây to trên đường Phan Đình Phùng, lắng thấm câu ông dẫn khi ở trong phòng của một chính khách nước ngoài: “Đảng ta cần có bàn tay sắt nhưng phải là bàn tay sạch”.

Bằng một giọng thật ấm, thật nồng hậu, ông quay hẳn về phía tôi nói tiếp: “Cuốn sách viết như thế này nên xuất bản sớm. Không ở nhà xuất bản này thì ở nhà xuất bản khác, miễn là ra mắt được bạn đọc để tuổi trẻ hôm nay học lấy cái chí của người Cộng sản thời xưa”.
Bài viết ngắn "Một giờ với nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu” đến ngày 13/8/2006 mới được thông qua. Ông ghi bút mực đỏ đậm nét “In nguyên bản đã sửa” ký Lê Khả Phiêu.
(*) Đầu đề do chúng tôi đặt. 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét